
The buildings are rammed earth with yin-yang tiles, and they were put up by Chinese and Hmong craftsmen for a trading town on a border. Dong Van Old Quarter in the northern half of Tuyen Quang is a short street of two-storey houses around a stone market hall, and it is the only urban fabric of any age on the karst plateau. It is small enough to walk in fifteen minutes and worth staying a night for. So what is here?
Yin-yang tiles are laid in alternating convex and concave rows without mortar, which lets the roof breathe and move. It is a border-region technique rather than a Vietnamese lowland one.
The street
Perhaps forty houses, built in the late nineteenth and early twentieth centuries, of rammed earth walls, timber frames and curved tiles laid in the yin-yang pattern common across the border region.
Red lanterns hang along the frontages in the evening, which is when the street works best. By day it is a working row of shops and homes rather than a heritage display.
Several buildings are now cafés and guesthouses. That is what has kept them standing, and the trade-off is visible.
Rammed earth is built by packing damp soil between wooden forms, layer by layer, and the walls end up half a metre thick. They keep the houses cool in summer and hold heat in winter.
The town sits at over a thousand metres and gets genuinely cold. Evenings here need a jacket in every season.
The stone market
The old market hall is a rectangle of dressed stone built in the 1920s, open-sided, standing at the head of the street. It is still used.
The main market runs on a rotating schedule with the other district markets, and the morning it falls here is the best morning to be in town.
The town was a garrison and trading post on the frontier, which is why a settlement of this age exists on a plateau this hard to live on.
Rooms above the shops are the atmospheric option and also the noisiest. Ask for one at the back if you want to sleep.
Staying the night
Most people pass through between the pass and the flag tower. Staying changes the place entirely: the day traffic leaves, the lanterns come on and the street belongs to residents again.
Accommodation is guesthouses and homestays, simple and cheap. Book ahead during the flowering season .
Cafés in the old houses are the easiest way to see an interior without intruding on anyone. Several keep the original beams and floors.
What to eat
The town is the best place on the plateau to eat, which is not a high bar but is worth knowing. Rolled rice sheets with egg at breakfast, and market stew if the market is running.
See banh cuon trung Dong Van and thang co for what each actually is.
Nights are cold on the plateau year round and most guesthouses are unheated. Ask for extra blankets rather than assuming.
The street is short and the whole quarter can be walked in a quarter of an hour, so treat it as an evening rather than a sightseeing stop.
Behaving here
People live in these houses. Photograph the street rather than into doorways, and ask before photographing anyone at close range.
The town is small and visitors are numerous. Quiet after ten at night is expected and appreciated.
Where it fits the loop
The old quarter is the natural base for the northern loop, within reach of Lung Cu Flag Tower and the Vuong family palace, with Ma Pi Leng Pass starting from the edge of town. See the stone plateau destination guide for how the nights fit together. Era Tourist sleeps here rather than in the larger towns further south.

Nhà xây trình tường, lợp ngói âm dương, do thợ Hoa và thợ Mông dựng lên cho một thị trấn buôn bán nơi biên giới. Phố cổ Đồng Văn ở nửa phía bắc Tuyên Quang là một dãy phố ngắn gồm những ngôi nhà hai tầng quây quanh khu chợ đá, và là mảng đô thị có tuổi duy nhất trên cao nguyên đá. Phố nhỏ tới mức đi hết trong mười lăm phút và đáng để ngủ lại một đêm. Vậy ở đây có gì?
Ngói âm dương xếp xen kẽ úp ngửa không dùng vữa, cho mái thở và co giãn được. Đó là kỹ thuật của vùng biên chứ không phải của đồng bằng người Việt.
Dãy phố
Chừng bốn mươi nếp nhà, dựng cuối thế kỷ mười chín đầu thế kỷ hai mươi, tường trình đất, khung gỗ và ngói máng xếp theo lối âm dương phổ biến khắp vùng biên.
Đèn lồng đỏ treo dọc mặt tiền vào buổi tối, và đó là lúc con phố đẹp nhất. Ban ngày nó là một dãy hàng quán và nhà ở đang hoạt động chứ không phải một khu trưng bày di sản.
Nhiều ngôi nhà nay là quán cà phê và nhà nghỉ. Chính điều đó giữ chúng đứng được, và cái giá phải trả thì nhìn thấy được.
Tường trình đất được đắp bằng cách nện đất ẩm giữa hai tấm ván khuôn, từng lớp một, và tường dày tới nửa mét. Chúng giữ nhà mát vào hè và giữ nhiệt vào đông.
Thị trấn nằm ở độ cao hơn một nghìn mét và lạnh thật. Buổi tối ở đây mùa nào cũng cần một chiếc áo khoác.
Khu chợ đá
Nhà chợ cũ là một khối chữ nhật xây bằng đá đẽo từ thập niên 1920, để trống bốn bề, đứng ở đầu phố. Nó đến nay vẫn được dùng.
Phiên chợ chính luân phiên với các chợ huyện khác, và buổi sáng phiên rơi vào đây là buổi sáng đáng có mặt trong thị trấn nhất.
Thị trấn từng là đồn trú và điểm giao thương nơi biên ải, và đó là lý do một khu dân cư có tuổi như vậy tồn tại được trên một cao nguyên khắc nghiệt đến thế.
Phòng trên tầng các cửa hàng là lựa chọn có không khí nhất và cũng ồn nhất. Muốn ngủ được thì hãy xin phòng phía sau.
Ngủ lại một đêm
Phần lớn người ta đi ngang giữa con đèo và cột cờ. Ngủ lại là đổi hẳn nơi này: xe cộ ban ngày rút đi, đèn lồng bật lên và con phố trả về cho cư dân.
Chỗ ở là nhà nghỉ và homestay, giản dị và rẻ. Hãy đặt trước vào mùa hoa
Các quán cà phê trong nhà cổ là cách dễ nhất để xem bên trong mà không làm phiền ai. Vài nơi còn giữ nguyên xà và sàn gỗ cũ.
Ăn gì
Thị trấn là nơi ăn ngon nhất trên cao nguyên, mức chuẩn không cao nhưng đáng biết. Bánh cuốn trứng buổi sáng, và thắng cố nếu đúng phiên chợ.
Xem bánh cuốn trứng Đồng Văn và thắng cố để biết mỗi món thực sự là gì.
Đêm trên cao nguyên lạnh quanh năm và phần lớn nhà nghỉ không có sưởi. Hãy xin thêm chăn thay vì mặc định là có.
Con phố ngắn và đi hết cả khu chỉ mất mười lăm phút, nên hãy xem nó là một buổi tối chứ không phải một điểm tham quan.
Ứng xử ở đây
Người ta sống trong những ngôi nhà ấy. Hãy chụp con phố chứ đừng chĩa vào trong cửa, và hỏi trước khi chụp cận ai đó.
Thị trấn nhỏ mà khách thì đông. Giữ yên tĩnh sau mười giờ đêm là điều người ta mong đợi và trân trọng.
Chỗ của nó trên cung vòng
Phố cổ là chỗ đứng chân tự nhiên cho cung phía bắc, trong tầm ghé cột cờ Lũng Cú và dinh thự họ Vương, còn đèo Mã Pì Lèng thì bắt đầu ngay rìa thị trấn. Xem cẩm nang điểm đến cao nguyên đá để biết các đêm ghép vào nhau ra sao. Era Tourist ngủ ở đây chứ không ngủ tại các thị trấn lớn hơn phía nam.
