Đèo Mã Pì Lèng và sông Nho QuếMa Pi Leng Pass and the Nho Que River

Era Content
Ma Pi Leng Pass and the Nho Que River

The river is jade green and it is nearly a kilometre below you. Ma Pi Leng is the pass between Dong Van and Meo Vac in the northern half of Tuyen Quang, cut into a cliff face above the gorge of the Nho Que, and it is the single most photographed stretch of road in Vietnam for a reason that is obvious the moment you arrive. It was also built by hand. So what should you know?

The pass sits at over fifteen hundred metres and the road runs along the cliff for several kilometres. It is short in distance and long in every other sense.

How the road was built

The pass was cut in the late 1950s and early 1960s by thousands of labourers from local ethnic communities, working with hand tools and suspended on ropes over the drop.

The section along the cliff took years and cost lives. Knowing that changes what you are looking at from a scenic road into a monument.

It was the first road to connect these districts to the rest of the country, and it remains the only practical route.

The name is Hmong and is usually translated as the bridge of a horse's nose, a reference to how steep the climb is. The etymology is argued about locally.

Boats run from a small landing and the trip lasts about an hour and a half each way. Book on arrival rather than in advance; the schedule follows demand.

The gorge

The Nho Que runs at the bottom of one of the deepest gorges in Southeast Asia. From the road the water is a startling jade green, a colour that comes from the limestone rather than from anything added.

The colour is strongest in the dry months. After heavy rain the river runs brown and the effect disappears entirely.

A walking path runs along the cliff below the road for those who want the view without the traffic. It is exposed and not for anyone uneasy with heights.

Going down to the river

Boat trips run along the gorge from a landing below the pass, reached by a steep access road. The view from water level is completely different from the view from above and both are worth having.

Trips are weather dependent and the access road is difficult. Confirm on the day rather than relying on a plan made a week earlier .

There is a memorial to the road builders at the viewpoint. Most visitors photograph the gorge and walk past it, which is the wrong way round.

Driving it safely

The road is narrow, has long unprotected sections and carries trucks. Fog can close in within minutes and there is no barrier for much of the cliff section.

Do not ride it inexperienced, in fog, or after dark. This is where most of the serious accidents on the loop happen, and the scenery is not worth the risk.

Fuel is scarce between the district towns. Fill up before setting out rather than assuming there will be a station on the way.

Where to stop

There is a viewpoint with a marker partway along and several informal pull-ins. Park properly rather than stopping on a bend; the road is busy and the corners are blind.

Early morning gives the best light and the least traffic. By mid-morning the viewpoint is full.

How it fits the loop

The pass sits between Dong Van Old Quarter and Meo Vac and is the centrepiece of the circuit across the karst plateau. Combine it with Lung Cu Flag Tower on the northern spur. See the stone plateau destination guide for the full routing. Era Tourist drives this early and takes the boat in the afternoon.

Đèo Mã Pì Lèng và sông Nho Quế

Dòng sông xanh màu ngọc và nó nằm sâu gần một cây số phía dưới chân bạn. Mã Pì Lèng là con đèo giữa Đồng Văn và Mèo Vạc ở nửa phía bắc Tuyên Quang, khoét vào vách đá phía trên hẻm vực sông Nho Quế, và nó là đoạn đường được chụp nhiều nhất Việt Nam vì một lý do hiện ra ngay khoảnh khắc bạn tới nơi. Nó cũng được mở bằng tay. Vậy cần biết gì?

Đèo nằm ở độ cao hơn một nghìn năm trăm mét và con đường men vách đá suốt mấy cây số. Ngắn về quãng đường và dài theo mọi nghĩa còn lại.

Con đường được mở thế nào

Đèo được mở cuối thập niên 1950 đầu 1960 bởi hàng nghìn dân công thuộc các dân tộc trong vùng, làm bằng dụng cụ thủ công và treo mình bằng dây thừng trên miệng vực.

Riêng đoạn men vách đá mất nhiều năm và đã có người ngã xuống. Biết điều đó là biến thứ bạn đang nhìn từ một cung đường đẹp thành một đài tưởng niệm.

Đây là con đường đầu tiên nối các huyện này với phần còn lại của đất nước, và đến nay vẫn là lối đi khả dĩ duy nhất.

Cái tên là tiếng Mông và thường được dịch là sống mũi con ngựa, ám chỉ độ dốc của quãng leo. Người địa phương vẫn tranh luận về gốc gác của nó.

Thuyền chạy từ một bến nhỏ và mỗi chiều mất khoảng một tiếng rưỡi. Hãy đặt khi tới nơi chứ đừng đặt từ xa; lịch chạy theo lượng khách.

Hẻm vực

Sông Nho Quế chảy dưới đáy một trong những hẻm vực sâu nhất Đông Nam Á. Nhìn từ mặt đường, nước xanh ngọc đến giật mình, màu ấy đến từ đá vôi chứ không phải từ thứ gì được thêm vào.

Màu đậm nhất vào các tháng khô. Sau mưa lớn thì sông đục ngầu và hiệu ứng ấy biến mất hoàn toàn.

Có một lối đi bộ men vách đá phía dưới mặt đường cho ai muốn ngắm cảnh mà không phải chen xe. Lối này phơi ra vực và không dành cho người sợ độ cao.

Xuống tới mặt sông

Có thuyền chạy dọc hẻm vực từ một bến phía dưới đèo, xuống bằng con đường dốc đứng. Cảnh nhìn từ mặt nước khác hoàn toàn cảnh nhìn từ trên cao và cả hai đều đáng có.

Chuyến thuyền phụ thuộc thời tiết và đường xuống thì khó đi. Hãy xác nhận trong ngày thay vì dựa vào kế hoạch lập từ một tuần trước

Ở điểm ngắm cảnh có bia tưởng niệm những người mở đường. Phần lớn khách chụp hẻm vực rồi đi lướt qua tấm bia, và đó là thứ tự ngược.

Lái sao cho an toàn

Đường hẹp, nhiều đoạn dài không có hộ lan và vẫn có xe tải chạy. Sương mù ập xuống trong vài phút và phần lớn đoạn men vách đá không có gì chắn.

Đừng chạy khi tay lái chưa quen, khi có sương mù, hoặc sau khi trời tối. Đây là nơi phần lớn tai nạn nghiêm trọng trên cung vòng xảy ra, và cảnh đẹp không đáng để đánh đổi.

Cây xăng thưa thớt giữa các thị trấn huyện. Hãy đổ đầy bình trước khi đi thay vì mặc định dọc đường sẽ có.

Dừng ở đâu

Có một điểm ngắm cảnh gắn bia ở lưng chừng đèo và vài chỗ tấp vào tự phát. Hãy đỗ xe cho tử tế thay vì dừng ngay khúc cua; đường đông và các cua đều khuất tầm nhìn.

Sáng sớm cho ánh sáng đẹp nhất và ít xe nhất. Tới giữa buổi sáng là điểm ngắm đã kín người.

Chỗ của nó trên cung vòng

Đèo nằm giữa phố cổ Đồng Văn và Mèo Vạc, là điểm trung tâm của vòng đi qua cao nguyên đá. Hãy ghép với cột cờ Lũng Cú trên nhánh phía bắc. Xem cẩm nang điểm đến cao nguyên đá để nắm toàn bộ lộ trình. Era Tourist chạy đèo vào sáng sớm và đi thuyền vào buổi chiều.