Bánh tráng nước dừaBanh Trang Nuoc Dua: The Coconut Rice Paper

Era Content
Banh Trang Nuoc Dua: The Coconut Rice Paper

This one you grill, and that is the whole distinction. Banh trang nuoc dua from the coastal half of Gia Lai is a thick rice paper made with coconut milk, shredded coconut and sesame, toasted over charcoal until it puffs and blisters — which is the opposite of the thin soft rice paper you dip in water and roll. Confusing the two is the standard mistake and it ruins both. So what is it?

Sun-drying is what gives it the texture, and the racks come out at dawn along the roads through the coastal villages.

What is in it

Rice batter mixed with coconut milk, with shredded coconut flesh, black and white sesame and often a little pepper or spring onion worked through it.

It is spread noticeably thicker than wrapping paper, dried in the sun on bamboo racks, and it stays rigid rather than pliable.

The coconut is what makes it local. This coast grows coconut in quantity and the rice paper reflects it.

It is a snack rather than a meal component, eaten with tea or beer, and every household in the coastal districts keeps a stack.

How it is cooked

Over charcoal, turned constantly, until it puffs, blisters and browns in patches. It takes a minute and it burns in seconds if you look away.

It is eaten straight off the fire, broken by hand, on its own or with a dip. Some people eat it with a bowl of noodle soup, breaking pieces in.

Buy a large stack rather than a small one. It costs very little, it keeps for months, and it is the most useful thing to bring back from this coast.

Not the wrapping kind

The thin soft rice paper made further south on this coast is dipped in water and rolled around fillings. It is a different product with the same general name.

The test is thickness and sesame. If you can see through it and there is no sesame, it is the wrapping kind and grilling it will produce ash .

It is cheap enough that buying from two makers to compare costs almost nothing, and the difference in coconut content is obvious side by side.

Where it is made

Village workshops across the coastal districts make it, and the drying racks along the roads are visible from the car.

Buying at a workshop is cheaper and fresher than buying in the city, and several will let you watch the spreading.

Grill it yourself at home over a gas flame if you have no charcoal. It works, though the smoke note is missing.

Carrying it home

It is light, flat and keeps for months in a dry place, which makes it one of the easiest things to take from this province.

Pack it flat and rigid. It is brittle when fully dried and a bent stack arrives as fragments.

Where to buy

The city market carries several makers — see Quy Nhon Market. Note that the thin wrapping kind is what goes around banh xeo tom nhay, so you will want both if you are cooking at home. The highland gift from the other half of the province is coffee and passion fruit. Eat before you shop; see our shortlist of restaurants. Era Tourist buys this at a village workshop on the drive inland.

Bánh tráng nước dừa

Loại này đem nướng, và đó là toàn bộ sự phân biệt. Bánh tráng nước dừa từ nửa ven biển của Gia Lai là loại bánh tráng dày làm với nước cốt dừa, cơm dừa nạo và mè, nướng trên than tới khi phồng rộp — ngược hẳn với loại bánh tráng mỏng mềm mà bạn nhúng nước rồi cuốn. Nhầm hai loại là lỗi thường gặp và nó làm hỏng cả hai. Vậy nó là gì?

Chính việc phơi nắng cho nó cái kết cấu ấy, và giàn phơi được đưa ra lúc rạng đông dọc những con đường qua các làng ven biển.

Trong bánh có gì

Bột gạo pha nước cốt dừa, có cơm dừa nạo sợi, mè đen và mè trắng, và thường trộn thêm chút tiêu hoặc hành lá.

Bánh được tráng dày hơn hẳn bánh cuốn, phơi nắng trên phên tre, và nó cứng chứ không dẻo.

Chính cơm dừa làm nên tính bản địa. Dải bờ này trồng dừa với sản lượng lớn và tấm bánh tráng phản ánh điều đó.

Đây là món ăn chơi chứ không phải một phần của bữa cơm, ăn với trà hoặc bia, và nhà nào ở các huyện ven biển cũng để sẵn một xấp.

Nướng thế nào

Nướng trên than, trở liên tục, tới khi bánh phồng, rộp và vàng thành từng vệt. Mất một phút và cháy trong vài giây nếu bạn ngó lơ.

Bánh ăn ngay khi vừa ra khỏi lửa, bẻ bằng tay, ăn không hoặc chấm. Có người ăn kèm một tô bún, bẻ vụn thả vào.

Hãy mua cả xấp lớn thay vì mua ít. Bánh rất rẻ, để được hàng tháng, và là thứ hữu ích nhất mang về từ dải bờ này.

Không phải loại để cuốn

Loại bánh tráng mỏng mềm làm ở phía nam dải bờ này thì nhúng nước rồi cuốn nhân. Đó là một sản phẩm khác mang cùng cái tên chung.

Phép thử là độ dày và hạt mè. Nếu bạn nhìn xuyên qua được và không có mè thì đó là loại để cuốn, và đem nướng sẽ ra tro

Bánh rẻ tới mức mua của hai lò về so cũng gần như không tốn gì, và khác biệt về lượng dừa đặt cạnh nhau là thấy ngay.

Làm ở đâu

Các lò trong làng khắp các huyện ven biển đều làm, và những giàn phơi dọc đường thì ngồi trong xe cũng thấy.

Mua tại lò vừa rẻ hơn vừa mới hơn mua trong thành phố, và nhiều nơi cho khách đứng xem tráng bánh.

Về nhà không có than thì cứ nướng trên bếp gas. Vẫn được, dù mất đi cái vị khói.

Mang về nhà

Bánh nhẹ, phẳng và để được hàng tháng nơi khô ráo, khiến nó là một trong những thứ dễ mang đi nhất của tỉnh này.

Hãy xếp phẳng và giữ cứng. Bánh giòn khi khô hẳn và một xấp bị gập sẽ về tới nhà thành mảnh vụn.

Mua ở đâu

Chợ thành phố có vài cơ sở — xem chợ Quy Nhơn. Lưu ý loại mỏng để cuốn mới là thứ dùng gói bánh xèo tôm nhảy, nên nếu bạn định nấu ở nhà thì cần cả hai loại. Món quà vùng cao từ nửa kia của tỉnh là cà phê và chanh dây. Ăn trước rồi hãy mua; xem tuyển chọn quán ăn. Era Tourist mua thứ này tại lò trong làng trên chặng lái vào trong.