Điểm đếnDestinations / Lâm ĐồngLam Dong

Mũi Né: đồi cát và vịnh chàiMui Ne: The Dunes and the Fishing Bay

Era Content
Mui Ne: The Dunes and the Fishing Bay

There are sand dunes here that look like a desert, and they sit twenty minutes from a working fishing bay. Mui Ne on the coast of what is now Lam Dong is a strip of resorts between two sets of dunes, with a fleet of round basket boats working the bay at one end and some of the most reliable wind in Southeast Asia blowing across it. It became Vietnam's kitesurfing centre for that reason. So what is here?

The strip has been a resort destination since the late 1990s, when a solar eclipse brought visitors here and the hotels followed within a few years.

The dunes

Two separate dune fields sit within a short drive: red dunes closer to town and white dunes further out, larger and more dramatic, beside a freshwater lake.

The white dunes are the ones worth the trip. They are extensive enough to feel genuinely like desert, which is not something else Vietnam offers.

Both are busy, both have quad bikes for hire, and both are best at sunrise before the heat and the crowds arrive.

Sledding down the white dunes on a plastic sheet is the standard activity and costs very little. It is aimed at children and works on adults.

Seafood at the village end is bought by weight from tanks and cooked to order, and the usual coastal rule applies: agree the price before it leaves your hands.

The wind

Steady onshore wind blows for much of the year, strongest roughly from November to April, which is why the kitesurfing industry established itself here.

That same wind makes the beach uncomfortable for lying on during the windy months. If you want a calm beach holiday, this is the wrong season.

The resort strip runs for kilometres along one road, which means everything is spread out and walking between places is impractical.

The fishing bay

At the eastern end the round basket boats work the bay and land the catch in the morning. It is a working harbour, not a display.

Early morning is when it happens. By eight the boats are in and the interest has gone.

Quad bikes and jeeps operate on both dune fields and the noise carries. If you want the dunes quiet, sunrise is the only reliable window.

Not the other cape

A cape further north on this coast has a lighthouse and a claim to be the easternmost point of the mainland, and the two are confused in photographs and articles.

That one is a headland with a lighthouse; this is a resort strip with dunes. Different provinces until 2025 and different places now .

This coast is one of the driest parts of Vietnam, which is why the dunes exist and why the sun is harsher here than the latitude suggests.

The stream and the village

A shallow stream runs through eroded sandstone in a small canyon, walkable barefoot, and it is the one free attraction here that is genuinely worth the hour.

The fishing village at the far end of the strip is where the local food is, and it is considerably cheaper than the resort restaurants.

Peak season runs through the dry months and the strip is busy with domestic visitors at weekends. Midweek out of season it is close to empty.

How it fits the province

Mui Ne is now in the same province as the highland city several hours inland, which is a long transfer — see how the coast connects to the highlands. The local dish is banh canh cha ca and the shelf-stable gift is Phan Thiet fish sauce. The inland lake at Ta Dung sits between the two halves. Era Tourist puts the dunes at sunrise and the beach in the afternoon.

Mũi Né: đồi cát và vịnh chài

Ở đây có những đồi cát trông như sa mạc, và chúng nằm cách một vịnh chài đang làm nghề hai mươi phút. Mũi Né trên bờ biển nay thuộc Lâm Đồng là một dải khu nghỉ dưỡng nằm giữa hai vùng đồi cát, với đội thuyền thúng làm việc trong vịnh ở một đầu và ngọn gió đều đặn vào loại nhất Đông Nam Á thổi ngang qua. Nó thành trung tâm lướt ván diều của Việt Nam vì lý do đó. Vậy ở đây có gì?

Dải bờ này thành điểm nghỉ dưỡng từ cuối những năm 1990, khi một kỳ nhật thực kéo khách tới đây và khách sạn mọc lên theo chỉ trong vài năm.

Đồi cát

Hai vùng cồn cát riêng biệt nằm cách nhau một quãng lái ngắn: đồi cát đỏ gần thị trấn hơn và đồi cát trắng xa hơn, rộng hơn và ấn tượng hơn, bên cạnh một hồ nước ngọt.

Đồi cát trắng mới là chỗ đáng đi. Chúng đủ rộng để cho cảm giác sa mạc thật sự, thứ mà Việt Nam không có ở nơi nào khác.

Cả hai đều đông, cả hai đều có xe địa hình cho thuê, và cả hai đẹp nhất lúc bình minh trước khi nắng và người kéo tới.

Trượt cát trên tấm nhựa ở đồi cát trắng là hoạt động chuẩn mực và rất rẻ. Nó nhắm tới trẻ con và người lớn thì cũng thấy vui.

Hải sản ở đầu làng chài mua theo cân từ bể và nấu theo yêu cầu, và nguyên tắc quen thuộc của vùng biển vẫn áp dụng: chốt giá trước khi buông tay.

Ngọn gió

Gió biển thổi đều gần như suốt năm, mạnh nhất khoảng từ tháng mười một tới tháng tư, và đó là lý do ngành lướt ván diều bén rễ ở đây.

Cũng chính ngọn gió ấy làm bãi biển khó chịu để nằm nghỉ trong các tháng gió. Nếu bạn muốn một kỳ nghỉ biển êm ả thì đó là nhầm mùa.

Dải khu nghỉ dưỡng chạy mấy cây số dọc đúng một con đường, nghĩa là mọi thứ nằm rải ra và đi bộ giữa các điểm là bất khả thi.

Vịnh chài

Ở đầu phía đông, những chiếc thuyền thúng làm việc trong vịnh và đưa cá lên bờ vào buổi sáng. Đó là một bến cá đang làm nghề chứ không phải một cảnh dựng.

Sáng sớm mới là lúc chuyện đó diễn ra. Tới tám giờ là thuyền đã vào hết và cái đáng xem cũng hết theo.

Xe địa hình và xe jeep hoạt động trên cả hai vùng đồi cát và tiếng ồn vang rất xa. Muốn đồi cát yên tĩnh thì bình minh là khoảng thời gian đáng tin duy nhất.

Không phải mũi đất kia

Một mũi đất xa hơn về phía bắc trên dải bờ này có ngọn hải đăng và danh xưng cực đông đất liền, và hai nơi bị nhầm trong ảnh cũng như trong bài viết.

Nơi kia là mũi đất có hải đăng; đây là dải khu nghỉ dưỡng có đồi cát. Khác tỉnh cho tới năm 2025 và vẫn là hai nơi khác nhau tới hôm nay

Dải bờ này thuộc những vùng khô hạn nhất Việt Nam, và đó là lý do có đồi cát cũng như lý do nắng ở đây gắt hơn mức vĩ độ gợi ra.

Con suối và làng chài

Một dòng suối cạn chảy qua vùng sa thạch bị xói thành một hẻm nhỏ, lội chân trần đi được, và đó là điểm miễn phí duy nhất ở đây thật sự đáng một tiếng đồng hồ.

Làng chài ở cuối dải là nơi có đồ ăn bản địa, và rẻ hơn đáng kể so với nhà hàng trong khu nghỉ dưỡng.

Mùa cao điểm chạy qua các tháng khô và dải bờ đông khách nội địa vào cuối tuần. Giữa tuần trái mùa thì gần như vắng tanh.

Chỗ của nó trong tỉnh

Mũi Né nay cùng tỉnh với thành phố cao nguyên cách đó vài giờ đường, một chặng chuyển dài — xem cách nối vùng biển với cao nguyên. Món bản địa là bánh canh chả cá và món quà để được lâu là nước mắm Phan Thiết. Hồ trong đất liền ở Tà Đùng nằm giữa hai nửa. Era Tourist xếp đồi cát vào bình minh và bãi biển vào buổi chiều.