
There are supposed to be forty islands, and nobody has ever agreed on the count. Ta Dung is a hydropower reservoir in the former Dak Nong province, now part of Lam Dong, where flooding a valley left dozens of hilltops standing above the water as an archipelago of green islands. It is the least developed of the province's three main draws and the one most likely to change fastest, unlike the built-up shore at Mui Ne. So what is there?
The reservoir supplies a hydropower station and the water level is managed rather than natural, which is why the shoreline moves so much.
This was Dak Nong province until 2025 and most listings still say so, which matters when searching for anywhere to stay.
How it was made
A dam on the Dong Nai river flooded a valley system in the 2010s, and the hills that were not submerged became islands. What looks like an ancient landscape is barely a decade old.
That matters for what you are looking at. The forest on the islands is regrowth and the shoreline is still finding its shape.
The count of islands varies with the water level, which is why every source gives a different number.
A national park protects forest around part of the lake, and the area holds species that make it of genuine conservation interest.
The island count quoted most often is around forty, but water level changes it and no two sources agree.
The viewpoint
A roadside viewpoint gives the aerial-looking shot that appears in every article about the lake, and it requires no walking at all.
Early morning is when mist sits between the islands. By mid-morning it burns off and the view is ordinary by comparison.
Bring water and food. There is very little sold around the lake and nothing at all once you leave the viewpoint.
On the water
Boats and kayaks can be arranged locally, and getting onto the water changes the place from a viewpoint into a destination.
Arrangements are informal and vary by season and water level. Confirm on the day rather than relying on a booking made weeks earlier .
Coffee and pepper are grown across this area and roadside producers sell direct, which is worth a stop on the drive in.
Fishing is worked on the reservoir and the catch is sold locally, which is the most reliable meal around the lake.
Not the other one
A reservoir in a northern province is described in exactly the same terms and the two are frequently confused in photographs. Both get called an inland Ha Long.
They are different lakes in different halves of the country. The northern one sits among limestone cliffs; this one among rounded forested hills.
Development is arriving. What is quiet now may not be in a few years, which is an argument for going sooner rather than later.
Cash matters here. Card payment is unreliable and there are very few machines in the surrounding districts.
Staying and getting there
Accommodation is homestays and a few small lodges, simple and limited. Most visitors come from the highland city or from the provincial roads nearby.
Roads are reasonable but the last stretch is rough. It is not a day trip from the coast.
Allow two days if you come. A single night gives you one morning on the water, which is the only part that matters.
How it fits the province
Ta Dung sits in the third part of this newly merged province, away from both Da Lat and the coast at Mui Ne. It suits travellers with time rather than a short itinerary — see how the halves connect for the geography. Era Tourist treats this as an add-on for longer trips rather than a standard stop.

Người ta bảo có bốn mươi hòn đảo, và chưa ai từng thống nhất được con số. Tà Đùng là hồ thủy điện thuộc tỉnh Đắk Nông cũ, nay là một phần Lâm Đồng, nơi việc ngập một hệ thung lũng để lại hàng chục đỉnh đồi nhô trên mặt nước thành một quần đảo xanh. Đây là điểm ít được đầu tư nhất trong ba sức hút chính của tỉnh và cũng là nơi nhiều khả năng đổi thay nhanh nhất, khác hẳn dải bờ đã xây dựng dày ở Mũi Né. Vậy ở đó có gì?
Hồ chứa cấp nước cho một nhà máy thủy điện và mực nước được điều tiết chứ không tự nhiên, và đó là lý do đường bờ dịch chuyển nhiều đến vậy.
Đây là tỉnh Đắk Nông cho tới năm 2025 và phần lớn danh mục vẫn ghi như vậy, điều đáng kể khi bạn tìm chỗ nghỉ.
Nó được tạo ra thế nào
Một con đập trên sông Đồng Nai làm ngập hệ thung lũng vào thập niên 2010, và những quả đồi không chìm thì thành đảo. Thứ trông như một cảnh quan cổ xưa thật ra chưa đầy mười năm tuổi.
Điều đó đáng kể với thứ bạn đang nhìn. Rừng trên các đảo là rừng tái sinh và đường bờ vẫn đang tìm hình dạng của nó.
Số đảo thay đổi theo mực nước, và đó là lý do nguồn nào cũng đưa một con số khác nhau.
Một vườn quốc gia bảo vệ phần rừng quanh một phía hồ, và khu vực này có những loài khiến nó thật sự đáng quan tâm về mặt bảo tồn.
Con số đảo hay được nhắc nhất là khoảng bốn mươi, nhưng mực nước làm nó đổi và không nguồn nào giống nguồn nào.
Điểm ngắm cảnh
Một điểm ngắm ven đường cho đúng khung hình như nhìn từ trên cao xuất hiện trong mọi bài viết về hồ, và chẳng cần đi bộ chút nào.
Sáng sớm là lúc sương đọng giữa các đảo. Tới giữa buổi sáng sương tan và tầm nhìn trở nên bình thường nếu so lại.
Hãy mang nước và đồ ăn. Quanh hồ bán rất ít thứ và rời khỏi điểm ngắm là hoàn toàn không có gì.
Xuống mặt nước
Thuyền và kayak thu xếp được tại chỗ, và ra được mặt nước là biến nơi này từ một điểm ngắm cảnh thành một điểm đến.
Việc thu xếp mang tính tự phát và thay đổi theo mùa cùng mực nước. Hãy xác nhận trong ngày thay vì dựa vào một cuộc đặt chỗ từ mấy tuần trước
Cà phê và hồ tiêu được trồng khắp vùng này và các hộ ven đường bán trực tiếp, rất đáng dừng lại trên đường vào.
Trên hồ có nghề cá và sản lượng bán ngay tại chỗ, và đó là bữa ăn đáng tin nhất quanh vùng hồ.
Không phải hồ kia
Một hồ chứa ở tỉnh phía bắc được mô tả bằng đúng những từ ấy và hai nơi thường xuyên bị nhầm trong ảnh. Cả hai đều bị gọi là Hạ Long trên cạn.
Đó là hai cái hồ khác nhau ở hai nửa đất nước. Hồ phía bắc nằm giữa vách đá vôi; hồ này nằm giữa những quả đồi tròn phủ rừng.
Xây dựng đang tới. Thứ hôm nay còn vắng thì vài năm nữa chưa chắc, và đó là lý do nên đi sớm hơn là để lâu.
Tiền mặt quan trọng ở đây. Thanh toán thẻ không đáng tin và các huyện quanh đó có rất ít cây rút tiền.
Ngủ lại và đường tới
Chỗ ở là homestay và vài khu nghỉ nhỏ, giản dị và hạn chế. Phần lớn khách tới từ thành phố cao nguyên hoặc từ các tuyến tỉnh lộ gần đó.
Đường sá tạm ổn nhưng đoạn cuối thì xấu. Đây không phải chuyến trong ngày từ vùng biển.
Nếu tới thì hãy dành hai ngày. Một đêm chỉ cho bạn một buổi sáng trên mặt nước, mà đó lại là phần duy nhất đáng kể.
Chỗ của nó trong tỉnh
Tà Đùng nằm ở phần thứ ba của tỉnh mới sáp nhập này, cách xa cả Đà Lạt lẫn vùng biển Mũi Né. Nó hợp với người có thời gian chứ không hợp một lịch trình ngắn — xem cách các nửa nối nhau để nắm địa lý. Era Tourist xem đây là phần thêm cho các chuyến dài chứ không phải điểm dừng chuẩn.
