
The men who built the old town live across the river from it. Kim Bong sits on an island in the Thu Bon opposite Hoi An in Da Nang, and the carpenters of this village are the ones who cut the timber frames, the carved doors and the roof structures of the merchant houses that make the old town a World Heritage site. They still do the restoration work. So what is here?
The village has been working timber since at least the fifteenth century, when settlers moved south into this river delta.
What the village made
Carpenters here worked in three trades: house building, fine carving and boat building, and the same families have carried all three for generations.
The timber joinery of the old town — frames pegged rather than nailed, carved brackets, tiled roof structures — came out of this village.
When a heritage house across the river needs restoring, the work usually comes back here. That continuity is the reason to visit rather than the workshops themselves.
It is quiet compared with the old town across the water, which is most of the reason to make the crossing.
What you see now
Open-fronted workshops facing the river, with carvers working on furniture, statues, doors and screens, and sawdust everywhere.
Some produce heritage restoration work and some produce souvenirs. Both are real and the difference in price reflects it.
The village is a recognised craft village and some workshops take apprentices, which is why the trade has not disappeared as it has elsewhere.
Getting there
A short boat from the old town quay, or a longer route by road and bridge. The boat is the point and it takes minutes.
Bicycles can be taken across and the island is flat, which makes cycling between the workshops and the boatyards straightforward .
Timber is brought down the river from the western districts, which ties this village to the upstream valleys as much as to the town opposite.
The boat yards
Wooden fishing boats are still built and repaired on the riverbank here, using methods that have not changed much, and the yards are more interesting than the souvenir end of the village.
They are working yards. Stay out of the way, ask before photographing anyone and do not climb on hulls.
Allow two hours including the crossing. The island is small and the interest is in watching work rather than in shopping.
Buying something
Small carved pieces travel; furniture does not. Ask what wood it is and whether it was carved here, since some shops resell.
Prices reflect the hours involved. A carved panel that took a week is not going to be cheap and bargaining hard is not the right instinct.
Go in the morning while the workshops are running. By late afternoon most have stopped and the village is just quiet.
How it fits the area
The village is minutes from the old town and pairs with the Bay Mau nipa forest on the same river in one morning. Upstream the Thu Bon runs between cliffs at Hon Kem Da Dung. Eat on the road inland; see be thui Cau Mong, or in the south, see mi Quang ga Tam Ky. Era Tourist crosses by boat rather than driving round, because the crossing is half the reason to go.

Những người dựng nên phố cổ thì sống bên kia sông. Kim Bồng nằm trên một cù lao giữa sông Thu Bồn đối diện Hội An thuộc Đà Nẵng, và thợ mộc của làng này chính là những người đã đục khung gỗ, cánh cửa chạm và bộ mái của những ngôi nhà buôn làm nên khu phố cổ được ghi danh di sản thế giới. Họ đến nay vẫn làm việc trùng tu. Vậy ở đây có gì?
Làng làm nghề gỗ ít nhất từ thế kỷ mười lăm, khi những lớp người vào nam định cư trên vùng châu thổ sông này.
Ngôi làng đã làm ra những gì
Thợ ở đây làm ba nghề: dựng nhà, chạm khắc tinh xảo và đóng thuyền, và cùng những gia đình ấy đã gánh cả ba qua nhiều đời.
Phần mộc của phố cổ — khung nhà chốt mộng chứ không đóng đinh, con sơn chạm, kết cấu mái ngói — đều ra từ ngôi làng này.
Khi một ngôi nhà di sản bên kia sông cần trùng tu, việc thường quay về đây. Chính sự tiếp nối ấy là lý do để tới thăm chứ không phải bản thân các xưởng mộc.
Nơi này yên tĩnh so với phố cổ bên kia sông, và đó là phần lớn lý do để sang đò.
Bây giờ nhìn thấy gì
Những xưởng mở toang quay ra sông, thợ đang chạm bàn ghế, tượng, cửa và bình phong, mùn cưa ở khắp nơi.
Có xưởng làm hàng trùng tu di sản và có xưởng làm hàng lưu niệm. Cả hai đều là thật và chênh lệch giá phản ánh đúng điều đó.
Làng được công nhận là làng nghề và một số xưởng có nhận thợ học việc, và đó là lý do nghề chưa mất đi như ở nhiều nơi khác.
Đường sang
Một chuyến đò ngắn từ bến phố cổ, hoặc đi đường vòng qua cầu. Chuyến đò mới là cái đáng và nó chỉ mất vài phút.
Xe đạp mang sang được và cù lao thì bằng phẳng, khiến việc đạp xe giữa các xưởng mộc và các bãi đóng thuyền rất dễ
Gỗ được đưa xuôi sông từ các huyện phía tây, điều buộc ngôi làng này với các thung lũng thượng nguồn chẳng kém gì với phố thị bên kia sông.
Bãi đóng thuyền
Thuyền gỗ đi biển đến nay vẫn được đóng và sửa ngay trên bờ sông ở đây, theo những cách gần như không đổi, và các bãi ấy thú vị hơn phần hàng lưu niệm của làng.
Đó là những bãi đang làm việc. Hãy tránh đường, hỏi trước khi chụp ai đó và đừng trèo lên thân thuyền.
Hãy tính hai tiếng kể cả chuyến đò. Cù lao nhỏ và cái đáng xem là nhìn người ta làm việc chứ không phải mua sắm.
Mua gì
Những món chạm nhỏ thì mang đi được; bàn ghế thì không. Hãy hỏi đó là gỗ gì và có phải chạm tại đây không, vì vài cửa hàng có bán lại.
Giá phản ánh số giờ bỏ ra. Một tấm chạm mất cả tuần thì sẽ không rẻ, và mặc cả gắt không phải phản xạ đúng.
Hãy sang vào buổi sáng khi các xưởng còn chạy. Tới chiều muộn thì phần lớn đã nghỉ và ngôi làng chỉ còn sự yên tĩnh.
Chỗ của nó trong vùng
Làng cách phố cổ vài phút và ghép với rừng dừa nước Bảy Mẫu trên cùng dòng sông trong một buổi sáng. Ngược lên thượng nguồn, Thu Bồn chảy giữa hai vách núi ở Hòn Kẽm Đá Dừng. Ăn trên đường vào trong; xem bê thui Cầu Mống, hoặc ở phía nam, xem mì Quảng gà Tam Kỳ. Era Tourist sang bằng đò chứ không lái vòng, vì chính chuyến đò là một nửa lý do để đi.
