Thành phố Cao Bằng và Công viên địa chất Non NướcCao Bang City and the Non Nuoc Geopark

Era Content
Cao Bang City and the Non Nuoc Geopark

The whole province is a geopark, and that is the useful frame for planning a trip here. Cao Bang holds a UNESCO Global Geopark covering most of its territory, with three signposted routes running out from the city in different directions — which is a more sensible way to think about the province than as a list of separate attractions. The city itself is a small riverside capital and a base rather than a destination. So how do you use it?

Fossils in the limestone here record shallow seas from hundreds of millions of years ago, which is the scientific basis for the designation.

The designation is relatively recent and the routes are still being developed, so signage and facilities vary considerably between them.

The geopark idea

A geopark protects a landscape and the human life on it together, and here that means limestone towers, caves, lakes and waterfalls alongside the villages and history that sit among them.

The designation came relatively recently and it changed how the province presents itself: routes rather than sights, with geology, ethnic culture and revolutionary history treated as one story.

Three routes run from the city: west toward the forest park, north toward the border base, and east toward the waterfall. Each is a day.

Winter here is genuinely cold and the city sits in a basin where fog settles. Pack for it rather than assuming northern Vietnam means mild.

Accommodation is guesthouses and small hotels rather than resorts, and standards are simple but adequate throughout.

The city

It sits at the meeting of two rivers, compact enough to walk, with a hill and a monument above it and a market at its centre.

There is little to sightsee. It is where you sleep, eat and reorganise between the three routes, and there is no reason to treat it otherwise.

Distances on a map mislead here. Ninety kilometres of mountain road is three hours, not ninety minutes, and planning on the map figure ruins days.

Using it as a base

Everything in the province is a day trip from here, but some of those days are long. The eastern route to the waterfall is around ninety kilometres each way on mountain roads.

Travellers with three days or more do better staying a night out east rather than driving back each evening .

The province borders China along a long frontier and several of its main sites sit close to it. Carry identification throughout rather than only at the falls.

Getting to the province

There is no airport. The province is reached overland from Hanoi, a drive of several hours on roads that have improved considerably in recent years.

Night buses run and are the cheapest option. Neither the drive nor the bus is an ordeal any more, which is a change from a decade ago.

The geopark designation covers most of the province rather than a single park boundary, so there is no gate and no ticket for it as a whole.

What to eat and buy

The city is where the province's food is best — see banh cuon canh and vit quay bay vi, and our shortlist of restaurants for addresses.

Cured meat and the market are covered in smoked meat and sausage and Cao Bang Market.

Signage along the three routes is reasonable and the geopark markers are worth stopping at, since they explain what you are looking at.

How to plan the days

Three days covers the three routes with one night out east. Two days means choosing, and the eastern route is the one most people choose — see Ban Gioc Waterfall. Era Tourist plans this province by route rather than by attraction, because the geopark framing matches how the roads actually run.

Thành phố Cao Bằng và Công viên địa chất Non Nước

Cả tỉnh là một công viên địa chất, và đó là khung hữu ích để lên kế hoạch cho chuyến đi. Cao Bằng có một Công viên địa chất toàn cầu UNESCO trải trên phần lớn địa bàn, với ba tuyến tham quan có biển chỉ dẫn tỏa ra từ thành phố về các hướng khác nhau — cách nghĩ ấy hợp lý hơn là xem tỉnh này như một danh sách các điểm rời rạc. Bản thân thành phố là một tỉnh lỵ nhỏ bên sông và là chỗ đứng chân chứ không phải điểm đến. Vậy dùng nó thế nào?

Hóa thạch trong đá vôi ở đây ghi lại những vùng biển nông từ hàng trăm triệu năm trước, và đó là cơ sở khoa học cho danh hiệu.

Danh hiệu khá mới và các tuyến vẫn đang được hoàn thiện, nên biển chỉ dẫn và dịch vụ chênh nhau khá nhiều giữa các tuyến.

Ý niệm công viên địa chất

Một công viên địa chất bảo vệ cả cảnh quan lẫn đời sống con người trên đó, và ở đây điều đó nghĩa là những tháp đá vôi, hang động, hồ và thác cùng với bản làng và lịch sử nằm xen giữa chúng.

Danh hiệu tới khá muộn và nó đổi cách tỉnh này tự giới thiệu: theo tuyến chứ không theo điểm, với địa chất, văn hóa tộc người và lịch sử cách mạng được kể như một câu chuyện.

Ba tuyến chạy từ thành phố: về tây tới vườn quốc gia, lên bắc tới căn cứ biên giới, và sang đông tới ngọn thác. Mỗi tuyến là một ngày.

Mùa đông ở đây lạnh thật và thành phố nằm trong một lòng chảo nơi sương mù đọng lại. Hãy xếp đồ theo đó thay vì mặc định miền Bắc nghĩa là dịu.

Chỗ ở là nhà nghỉ và khách sạn nhỏ chứ không phải khu nghỉ dưỡng, tiêu chuẩn giản dị nhưng đủ dùng ở khắp nơi.

Thành phố

Thành phố nằm ở ngã ba hai con sông, đủ gọn để đi bộ, có một quả đồi cùng tượng đài phía trên và một khu chợ ở giữa.

Ở đây gần như không có gì để tham quan. Đây là nơi bạn ngủ, ăn và sắp xếp lại giữa ba tuyến, và chẳng có lý do gì để đối xử với nó khác đi.

Con số cây số trên bản đồ đánh lừa ở đây. Chín mươi cây số đường núi là ba tiếng chứ không phải chín mươi phút, và lên lịch theo con số bản đồ là hỏng cả ngày.

Lấy làm chỗ đứng chân

Mọi thứ trong tỉnh đều là chuyến trong ngày tính từ đây, nhưng vài ngày trong số đó rất dài. Tuyến phía đông tới thác dài khoảng chín mươi cây số mỗi chiều trên đường núi.

Ai có từ ba ngày trở lên thì nên ngủ lại một đêm ở phía đông thay vì lái về mỗi tối

Tỉnh giáp Trung Quốc trên một đường biên dài và nhiều điểm chính nằm sát đó. Hãy mang giấy tờ tùy thân suốt chuyến chứ đừng chỉ mang khi ra thác.

Tới tỉnh thế nào

Không có sân bay. Tỉnh tới bằng đường bộ từ Hà Nội, quãng lái vài tiếng trên những con đường đã tốt lên rất nhiều những năm gần đây.

Có xe khách đêm và đó là lựa chọn rẻ nhất. Cả lái xe lẫn đi xe khách nay đều không còn là cực hình, khác hẳn mười năm trước.

Danh hiệu công viên địa chất phủ phần lớn địa bàn tỉnh chứ không phải một ranh giới vườn duy nhất, nên không có cổng và cũng không có vé cho nó như một tổng thể.

Ăn gì mua gì

Thành phố là nơi ăn ngon nhất tỉnh — xem bánh cuốn canhvịt quay bảy vị, cùng tuyển chọn quán ăn để có địa chỉ.

Thịt hun khói và khu chợ được nói tới trong bài thịt hun khói và lạp sườn cùng chợ Cao Bằng.

Biển chỉ dẫn dọc ba tuyến khá ổn và các bảng thuyết minh của công viên địa chất rất đáng dừng lại đọc, vì chúng giải thích thứ bạn đang nhìn.

Dựng các ngày thế nào

Ba ngày là đủ cho ba tuyến với một đêm ngủ ở phía đông. Hai ngày nghĩa là phải chọn, và tuyến phía đông là tuyến phần lớn người ta chọn — xem thác Bản Giốc. Era Tourist lên kế hoạch tỉnh này theo tuyến chứ không theo điểm, vì khung công viên địa chất khớp với cách những con đường thực sự chạy.