Nhà thờ gỗ Kon Tum: một thế kỷ tay nghề Ba NaKon Tum Wooden Church: A Century of Bahnar Craft

Era Content
Kon Tum Wooden Church: A Century of Bahnar Craft

It was built without a single nail. The Kon Tum Wooden Church was raised in the early twentieth century by Bahnar carpenters using jointed ironwood, and it has stood through a century of climate and war in a region where timber usually does not last. It is the most photographed building in the highland half of Quang Ngai and the least understood. So what are you actually looking at?

It is worth walking the full perimeter before entering. The side elevations show the timber structure far more clearly than the facade, which is the part everyone photographs and the least informative view of the building.

Two traditions in one building

The plan and proportions are Romanesque, brought by French missionaries: a long nave, round arches, a bell tower at the front.

The construction is entirely local. The frame is jointed timber in the manner of a Bahnar communal house, the walls are woven and clay-rendered in places, and the roofline borrows the steep pitch of highland building.

The result is neither a European church nor a communal house, and it is worth standing back far enough to see both halves before going inside.

The scale is deceptive in photographs. Standing beneath the nave the building reads as much larger than the facade suggests, and the roof carries most of that volume.

The timber

The building is dark reddish-brown throughout because it is made of hardwood rather than painted, and the colour deepens with age.

Inside, the columns run the length of the nave and the joints are visible. There is no attempt to hide the carpentry, which is the point of the building.

Missionaries reached this region in the nineteenth century and the church here has been shaped by that encounter ever since — European in liturgy, highland in almost everything material.

It is a working parish

This is not a monument. Mass is celebrated here, the congregation is largely Bahnar, and the church is the centre of a community rather than a stop on a circuit.

Visit outside service times, dress modestly, and keep quiet inside. If a service is running you are welcome to sit at the back, but photography during worship is not appropriate.

There is no entrance fee and no ticket office. Donations go to the parish, and a small one is the appropriate gesture if you have spent time on the grounds.

What else is on the grounds

The compound includes an orphanage and workshops connected to the parish, along with displays of highland weaving and carving.

Anything sold here supports the parish's work. Buying a woven piece is the most useful thing a visitor can do on the site .

Sunday mornings bring the largest congregation and the building is at its most alive, though it is also the least appropriate time to wander through with a camera.

When to photograph it

Late afternoon light warms the timber and the facade faces the right way for it. Midday flattens the colour and loses the depth of the carving entirely.

The interior is dark; a phone camera will struggle and a flash is both useless and rude. Sit for a few minutes instead and let your eyes adjust.

Where it fits in the highlands

The church sits in Kon Tum town, which is the base for the highland half of the province, and it pairs with the suspension bridge and the communal houses across the river — see Kon Klor Bridge. Eat goi la in town the same evening and continue up to Mang Den the next day. Era Tourist visits in the late afternoon, after the heat and before evening mass — see the highland destination guide.

Nhà thờ gỗ Kon Tum: một thế kỷ tay nghề Ba Na

Nó được dựng lên không dùng một cái đinh nào. Nhà thờ gỗ Kon Tum do thợ mộc Ba Na dựng đầu thế kỷ hai mươi bằng gỗ tốt ghép mộng, và đã đứng qua một thế kỷ khí hậu lẫn chiến tranh ở vùng đất mà gỗ thường không trụ nổi lâu như thế. Đây là công trình được chụp nhiều nhất ở nửa vùng cao của Quảng Ngãi và cũng là công trình ít được hiểu nhất. Vậy bạn đang nhìn cái gì?

Đáng để đi hết một vòng quanh công trình trước khi bước vào. Các mặt bên cho thấy kết cấu gỗ rõ hơn hẳn mặt tiền, vốn là phần ai cũng chụp và cũng là góc nhìn nói lên ít nhất về công trình này.

Hai truyền thống trong một công trình

Mặt bằng và tỷ lệ là kiến trúc Roman do các thừa sai người Pháp mang tới: gian giữa dài, vòm cuốn tròn, tháp chuông ở mặt tiền.

Còn cách dựng thì hoàn toàn bản địa. Khung là gỗ ghép mộng theo lối nhà rông Ba Na, tường có chỗ đan phên trát đất, và mái mượn độ dốc đứng của lối làm nhà vùng cao.

Kết quả không phải một nhà thờ châu Âu, cũng không phải một nhà rông, và đáng để lùi ra đủ xa nhìn thấy cả hai nửa trước khi bước vào trong.

Ảnh chụp làm sai lệch tỷ lệ. Đứng dưới gian giữa, công trình hiện ra lớn hơn nhiều so với vẻ mặt tiền, và phần mái gánh gần hết khối tích ấy.

Chất gỗ

Toàn bộ công trình mang màu nâu đỏ sẫm vì làm bằng gỗ tốt chứ không sơn phủ, và màu ấy càng thẫm theo năm tháng.

Bên trong, hàng cột chạy suốt gian giữa và các mối mộng lộ ra. Không có ý định che giấu phần mộc, vì chính phần mộc mới là ý nghĩa của công trình.

Các thừa sai đến vùng này từ thế kỷ mười chín và ngôi nhà thờ ở đây mang dấu cuộc gặp gỡ đó từ bấy tới nay — châu Âu ở phần phụng vụ, vùng cao ở gần như mọi thứ vật chất.

Đây là một giáo xứ đang hoạt động

Đây không phải một di tích. Thánh lễ vẫn được cử hành, giáo dân phần lớn là người Ba Na, và nhà thờ là trung tâm của một cộng đồng chứ không phải một điểm dừng trên tuyến tham quan.

Hãy thăm ngoài giờ lễ, ăn mặc kín đáo, giữ yên lặng bên trong. Nếu đang có lễ, bạn hoàn toàn có thể ngồi phía cuối, nhưng chụp ảnh trong lúc cử hành là không phải phép.

Không có vé vào cửa và cũng không có quầy bán vé. Tiền công đức về giáo xứ, và một khoản nhỏ là cử chỉ phải phép nếu bạn đã ở lại trong khuôn viên một lúc.

Trong khuôn viên còn gì

Khuôn viên có cô nhi viện và các xưởng gắn với giáo xứ, cùng khu trưng bày nghề dệt và nghề chạm của vùng cao.

Mọi thứ bán ở đây đều phục vụ công việc của giáo xứ. Mua một tấm dệt là việc hữu ích nhất mà người đến thăm làm được tại chỗ

Sáng Chủ nhật là lúc giáo dân đông nhất và công trình sống động nhất, dù cũng là lúc kém phù hợp nhất để đi lại trong đó với chiếc máy ảnh.

Chụp ảnh vào lúc nào

Nắng xế chiều làm ấm màu gỗ và mặt tiền quay đúng hướng cho khoảng nắng ấy. Giữa trưa thì màu bị bẹt và mất sạch chiều sâu của phần chạm.

Bên trong tối; máy điện thoại sẽ vất vả, còn đèn flash thì vừa vô ích vừa bất lịch sự. Hãy ngồi lại vài phút cho mắt quen dần thì hơn.

Chỗ của nó trong vùng cao

Nhà thờ nằm ở thị xã Kon Tum, nơi đóng vai chỗ đứng chân cho nửa vùng cao của tỉnh, và ghép với cây cầu treo cùng những mái nhà rông bên kia sông — xem cầu treo Kon Klor. Hãy ăn gỏi lá trong thị xã ngay tối đó và hôm sau đi tiếp lên Măng Đen. Era Tourist ghé vào xế chiều, sau cái nóng và trước lễ chiều — xem cẩm nang điểm đến vùng cao.