Điểm đếnDestinations / Hà TĩnhHa Tinh

Ví giặm và ca trù: âm nhạc còn sống của Hà TĩnhVi Giam and Ca Tru: The Living Music of Ha Tinh

Era Content
Vi Giam and Ca Tru: The Living Music of Ha Tinh

They are named together so often that most people assume they are one thing. Vi and giam are two distinct forms, and both belong to the folk repertoire that Ha Tinh shares with the province to its north. Add ca tru, a completely different and far older chamber tradition with its own cradle in this province, and you have two UNESCO-recognised musical heritages in one place. So what is the difference, and can you hear any of it?

Both were recognised together as a single intangible heritage, which is part of why the two names are now almost never said apart.

Vi and giam are not the same

Vi is free in rhythm, sung without fixed metre, and grew out of work: singing across a field, a river or a loom, often in exchanges between men and women.

Giam is fixed. It uses a set verse form with a repeated line and a regular beat, which makes it suited to narrative, teaching and moralising.

They are performed together and share a repertoire, which is why the names have fused. Hearing the two back to back is the fastest way to understand the distinction.

Both provinces that share the tradition claim it equally, and the heritage recognition names them together rather than separating them.

Where it came from

This is working music: sung while weaving cloth, planting rice, rowing or making conical hats. The song names still carry the job in them.

That origin explains its character. It is unaccompanied or lightly accompanied, built for the human voice outdoors, and it does not need a stage.

The lyrics are largely improvised within fixed patterns, which means a singer is composing in real time. That is the skill being judged, not the voice alone.

Ca tru is something else entirely

Ca tru is a chamber art with a professional singer, a lute and a small drum struck by a connoisseur listener who judges the performance as it happens.

It is centuries old, extremely demanding, and was close to extinction before it was recognised for urgent safeguarding. Nghi Xuan in this province is one of its historic cradles.

Recordings exist and are worth hearing before you travel. Knowing what the two forms sound like turns a chance encounter into something you can follow.

Where you can actually hear it

Both traditions survive through community clubs rather than through commercial venues. Performances happen at festivals, at the heritage sites, and by arrangement.

There is no nightly show to buy a ticket for. Ask ahead through a local contact or at the cultural sites if hearing it live matters to you .

Club members are mostly amateurs who sing after work, and many are elderly. Their willingness to perform for a stranger is a courtesy rather than a service.

How to listen

Do not expect a concert. These are participatory forms performed in a circle or a room, and the audience is close enough to be part of it.

Applause conventions differ from a Western concert, particularly with ca tru where the drum itself is the response. Watch what others do.

Ca tru nearly disappeared and survives through a small number of teachers. Hearing it performed properly is not a certainty even for Vietnamese visitors.

Where it fits in a visit

The music connects the province's literary sites: the poet's village at Tien Dien and the scholarly village at Truong Luu, which had its own singing tradition. Both sit in the northern half of the province, near Huong Tich Pagoda. If you are eating in the capital afterwards, see our shortlist of specialty restaurants. Era Tourist arranges club performances in advance rather than hoping to stumble on one.

Ví giặm và ca trù: âm nhạc còn sống của Hà Tĩnh

Hai chữ đi liền nhau nhiều tới mức phần lớn người ta tưởng đó là một thứ. giặm là hai lối hát khác nhau, và cả hai thuộc vốn dân ca mà Hà Tĩnh chung với tỉnh phía bắc. Thêm ca trù, một nghệ thuật thính phòng hoàn toàn khác và cổ hơn nhiều, có cái nôi ngay trong tỉnh này, là bạn có hai di sản âm nhạc được UNESCO ghi danh trên cùng một vùng đất. Vậy khác nhau ở đâu, và có nghe được không?

Cả hai được ghi danh chung như một di sản phi vật thể duy nhất, và đó là một phần lý do hai cái tên nay gần như không bao giờ tách rời.

Ví và giặm không phải một

Ví tự do về nhịp, hát không theo khuôn phách, và sinh ra từ lao động: hát vọng qua cánh đồng, qua khúc sông hay bên khung cửi, thường là đối đáp nam nữ.

Giặm thì có khuôn. Nó dùng thể thơ cố định với câu lặp và nhịp đều, nên hợp với kể chuyện, răn dạy và luận lý.

Hai lối được hát cùng nhau và dùng chung vốn bài, nên hai cái tên dính liền lại. Nghe hai lối nối tiếp nhau là cách nhanh nhất để hiểu chỗ khác biệt.

Cả hai tỉnh cùng chung truyền thống này đều nhận nó ngang nhau, và hồ sơ ghi danh gọi tên hai tỉnh cùng lúc chứ không tách ra.

Từ đâu ra

Đây là nhạc của người lao động: hát trong lúc dệt vải, cấy lúa, chèo đò hay chằm nón. Tên các điệu đến nay vẫn mang theo cái nghề trong đó.

Gốc gác ấy giải thích tính cách của nó. Ví giặm hát chay hoặc đệm rất nhẹ, dựng cho giọng người giữa trời, và nó không cần sân khấu.

Lời hát phần lớn ứng tác trong khuôn có sẵn, nghĩa là người hát đang sáng tác ngay tại chỗ. Đó mới là cái tài được chấm, chứ không chỉ giọng.

Ca trù là chuyện hoàn toàn khác

Ca trù là nghệ thuật thính phòng với ca nương, cây đàn đáy và chiếc trống chầu do người nghe sành điệu gõ để chấm ngay trong lúc diễn.

Nó đã mấy trăm tuổi, cực kỳ khó, và từng đứng bên bờ mai một trước khi được ghi danh vào diện cần bảo vệ khẩn cấp. Nghi Xuân của tỉnh này là một trong những cái nôi lịch sử của nó.

Có bản thu và rất đáng nghe trước khi đi. Biết hai lối hát nghe ra sao sẽ biến một dịp tình cờ gặp thành thứ bạn theo dõi được.

Thực tế nghe ở đâu

Cả hai truyền thống sống được nhờ các câu lạc bộ cộng đồng chứ không nhờ tụ điểm thương mại. Các buổi diễn rơi vào dịp lễ hội, tại các di tích, và theo hẹn trước.

Không có suất diễn hằng đêm để mua vé. Nếu việc nghe trực tiếp quan trọng với bạn, hãy hỏi trước qua người quen tại chỗ hoặc tại các điểm di tích

Thành viên câu lạc bộ phần lớn là người hát nghiệp dư sau giờ làm, và nhiều người đã lớn tuổi. Việc họ chịu hát cho một người lạ là một sự nhã nhặn chứ không phải một dịch vụ.

Nghe thế nào

Đừng chờ đợi một buổi hòa nhạc. Đây là những lối hát có sự tham dự, diễn trong một vòng người hoặc một căn phòng, và người nghe ngồi đủ gần để trở thành một phần của nó.

Cách vỗ tay khác với một buổi hòa nhạc phương Tây, nhất là với ca trù, nơi chính tiếng trống chầu mới là lời đáp. Hãy nhìn người khác làm gì.

Ca trù từng suýt mất hẳn và sống được nhờ một số rất ít người truyền dạy. Nghe được một buổi ra tấm ra món không phải chuyện chắc chắn, ngay cả với khách Việt.

Chỗ của nó trong chuyến đi

Âm nhạc nối các điểm văn chương của tỉnh lại với nhau: làng thi hào ở Tiên Điền và làng khoa bảng Trường Lưu, nơi có lối hát riêng của mình. Cả hai đều nằm ở nửa phía bắc tỉnh, gần chùa Hương Tích. Nếu sau đó bạn ăn trong tỉnh lỵ, xem tuyển chọn quán đặc sản. Era Tourist đặt lịch với các câu lạc bộ từ trước chứ không trông chờ tình cờ gặp được một buổi.