Điểm đếnDestinations / Quảng TrịQuang Tri

Thành cổ Quảng Trị và dòng Thạch HãnQuang Tri Citadel and the Thach Han River

Era Content
Quang Tri Citadel and the Thach Han River

There is a grave in the middle of it with nobody named on it. The Quang Tri Citadel was fought over for eighty-one days and nights in the summer of 1972 and was reduced to almost nothing; the remains of thousands who died there were never separated or identified. The circular memorial at the centre of the grounds is therefore a collective grave rather than a monument, and that is how it is treated. It stands beside the Thach Han River in the southern half of the province.

The town around it was destroyed as completely as the fortress and was rebuilt afterwards, which is why the setting looks ordinary.

What happened here

The citadel was a nineteenth-century fortress and by 1972 it was a strategic position. The battle that followed lasted through the summer under continuous bombardment.

Reinforcements crossed the river to reach it, and many did not get across. That crossing is remembered as clearly as the battle itself.

Almost every family in this province lost someone in that summer, which is why the site is visited by ordinary people rather than only by groups.

Entry is straightforward and the grounds stay open through the day, with most Vietnamese groups arriving in the morning.

What is there now

Very little of the fortress survives. Sections of wall and a gate have been rebuilt, and the interior is now lawn, trees and paths.

At the centre stands a raised circular structure understood as a tomb, with a symbolic lamp above it. Vietnamese visitors approach it as a grave: incense, silence, and no walking across the mound.

Many of the dead were students who had left university to enlist, and their ages are recorded in the exhibition. That detail is the one most visitors remember.

There is no entrance drama and no reconstruction. What the site offers is space, silence and a list of what happened here.

The river

The Thach Han runs a few hundred metres away. A well-known poem written by a veteran asks the boats to row gently because his comrades are lying on the riverbed, and it is quoted constantly here.

On commemorative days people release flower lanterns onto the water. If you are here then, watch from the bank and do not photograph mourners.

Children are brought here on school trips throughout the year, and the site is busiest around the commemorative dates in July.

Guides here are often local and many have a family connection to what is remembered. Accepting the offer changes the visit substantially.

How to visit

Dress modestly, speak quietly, and follow what other visitors do at the memorial. Incense is available at the entrance.

Allow an hour and a half. There is an exhibition with photographs and personal effects, and it is the part that most visitors underestimate .

Allow time to sit. This is not a site to walk through at pace, and the people who get the most from it are the ones who stop moving.

What it is not

This is not a fortress to tour for its architecture. Almost nothing military remains standing and there is no defensive circuit to walk.

Come for what the place means rather than for what is left of it, and read something about 1972 beforehand. Without that context the site reads as an empty park.

Where it fits in the province

The citadel pairs with the tunnels on the coast to the north — see Vinh Moc Tunnels — in a single day of twentieth-century history, and the pepper country inland is on the same route, see Quang Tri black pepper. Eat locally afterwards; the province's own bowl is chao canh ca loc. Travellers heading north into the karst continue toward Phong Nha Cave. Era Tourist leaves the hours after this stop unscheduled.

Thành cổ Quảng Trị và dòng Thạch Hãn

Giữa khuôn viên có một ngôi mộ không mang tên ai. Thành cổ Quảng Trị bị giành giật suốt tám mươi mốt ngày đêm mùa hè năm 1972 và gần như không còn lại gì; hài cốt của hàng nghìn người ngã xuống ở đó chưa từng được tách ra hay xác định danh tính. Đài tưởng niệm hình tròn ở giữa khuôn viên vì thế là một ngôi mộ chung chứ không phải một tượng đài, và người ta đối xử với nó đúng như vậy. Thành nằm bên dòng Thạch Hãn ở nửa phía nam tỉnh.

Thị xã quanh nó bị phá hủy triệt để chẳng kém gì tòa thành và được dựng lại sau đó, và đó là lý do khung cảnh xung quanh trông rất đỗi bình thường.

Điều đã xảy ra ở đây

Thành là một tòa thành thế kỷ mười chín và tới năm 1972 thì trở thành một vị trí chiến lược. Trận đánh sau đó kéo dài suốt mùa hè dưới hỏa lực liên tục.

Quân tiếp viện vượt sông để vào thành, và nhiều người không sang được tới bờ. Cuộc vượt sông ấy được nhớ rõ chẳng kém gì bản thân trận đánh.

Gần như nhà nào trong tỉnh cũng mất người trong mùa hè đó, và đó là lý do nơi này được người dân bình thường tìm đến chứ không chỉ các đoàn.

Vào cửa đơn giản và khuôn viên mở suốt ngày, phần lớn các đoàn khách Việt tới vào buổi sáng.

Bây giờ ở đó có gì

Tòa thành còn lại rất ít. Vài đoạn tường và một cổng đã được dựng lại, còn bên trong nay là thảm cỏ, cây và lối đi.

Ở chính giữa là một khối tròn nâng cao được hiểu như một nấm mộ, phía trên có ngọn đèn biểu tượng. Khách Việt tiếp cận nó như tiếp cận một ngôi mộ: dâng hương, im lặng, và không bước lên nấm mộ.

Nhiều người ngã xuống là sinh viên rời giảng đường nhập ngũ, và tuổi của họ được ghi trong gian trưng bày. Chi tiết ấy là thứ phần lớn khách nhớ lại.

Ở đây không có màn dàn dựng nào ở lối vào và cũng không có công trình phục dựng. Thứ khu di tích đưa ra là khoảng trống, sự im lặng và một bản ghi những gì đã xảy ra.

Dòng sông

Thạch Hãn chảy cách đó vài trăm mét. Một bài thơ nổi tiếng của một cựu binh xin những con đò chèo nhẹ tay vì đồng đội ông còn nằm dưới đáy sông, và câu thơ ấy được nhắc lại không ngớt ở đây.

Vào các dịp tưởng niệm, người ta thả hoa đăng xuống mặt nước. Nếu bạn có mặt đúng dịp đó, hãy đứng trên bờ mà nhìn và đừng chụp ảnh những người đang tưởng nhớ.

Học sinh được đưa tới đây quanh năm theo các chuyến ngoại khóa, và khu di tích đông nhất quanh các dịp tưởng niệm tháng bảy.

Hướng dẫn viên ở đây thường là người địa phương và nhiều người có liên hệ gia đình với điều đang được tưởng nhớ. Nhận lời để họ dẫn sẽ làm chuyến viếng khác hẳn.

Thăm viếng thế nào

Hãy ăn mặc kín đáo, nói khẽ, và làm theo những gì khách khác làm ở đài tưởng niệm. Ở cổng vào có hương.

Hãy dành một tiếng rưỡi. Có gian trưng bày với ảnh và di vật cá nhân, và đó là phần phần lớn khách đánh giá thấp

Hãy chừa thời gian để ngồi lại. Đây không phải nơi để đi lướt qua, và người nhận được nhiều nhất từ nó là người chịu dừng bước.

Đây không phải cái gì

Đây không phải một tòa thành để đi xem kiến trúc. Gần như không còn công trình quân sự nào đứng vững và cũng chẳng có vòng thành để đi.

Hãy đến vì ý nghĩa của nơi này chứ đừng đến vì thứ còn sót lại, và hãy đọc đôi chút về năm 1972 từ trước. Thiếu bối cảnh đó, khu di tích chỉ hiện ra như một công viên trống.

Chỗ của nó trong tỉnh

Thành cổ ghép với địa đạo ven biển phía bắc — xem địa đạo Vịnh Mốc — thành một ngày lịch sử thế kỷ hai mươi, còn vùng trồng tiêu trong đất liền nằm trên cùng tuyến, xem hồ tiêu Quảng Trị. Ăn tại chỗ sau đó; bát ăn của chính vùng này là cháo canh cá lóc. Ai ngược lên phía bắc vào vùng đá vôi thì nối tới động Phong Nha. Era Tourist để trống những giờ sau điểm dừng này.