Điểm đếnDestinations / Nghệ AnNghe An

Khu di tích Truông Bồn ở Đô LươngTruong Bon National Historic Site: A Memorial in Do Luong

Era Content
Truong Bon National Historic Site: A Memorial in Do Luong

They died with roughly ten hours left. At 6:10 on the morning of 31 October 1968, American aircraft bombed a working party filling craters at Truong Bon; at midnight that same night, the bombing of North Vietnam was due to stop. Thirteen of the fourteen young volunteers on duty were killed. That interval is the whole reason this place in Do Luong, Nghe An, occupies the position it does in Vietnamese memory. So what should a visitor understand before arriving?

What the name means

In the Nghe dialect, a truong is a dangerous defile — a road squeezed between rising ground on both sides. The name is a description, and it explains the entire history: a five-kilometre choke point on strategic road 15A that traffic heading south could not avoid.

Because it could not be bypassed, it was bombed relentlessly. Local accounts call it a coordinate of fire, and keeping it open was a continuous job rather than an occasional emergency.

The road itself ran nearly two hundred kilometres through the province, linking the national highway in the north down toward the crossings into Ha Tinh, and it carried what the coastal route could no longer carry safely.

The night of 30 October 1968

Company 317 of the provincial youth volunteer force was ordered to clear the road overnight so a military convoy could pass before daylight. Eight of those who went out were days from being discharged; some had places at colleges, one had set a wedding date.

They began filling craters at four in the morning. Just after six, with the work almost finished, the aircraft came.

Fourteen were on duty and could not reach the shelters in time. One survived.

The thirteen

The youngest was seventeen, the oldest twenty-two. Their names are cut into stone at the shared grave, and the memorial is built around that grave rather than around a battlefield.

The site also commemorates the far larger number — over a thousand — of soldiers, police and volunteers who died along this stretch of road across the war.

Most of them were young women. That fact is not incidental — the volunteer companies keeping these roads open were largely made up of women in their late teens and early twenties.

What is on the site now

The memorial complex was approved in 2010 and completed in 2015, spread over a large area along the old road: a memorial hall, a bell tower, sculpture groups, and the tomb enclosure set among mature pines that once sheltered the work parties.

Allow an hour. The exhibition is the part visitors rush and the part that repays the most attention .

Commemorations are held here each year in late October, and the site is busiest around that anniversary and on national remembrance days.

How to visit

This is a place of mourning before it is anything else. Families of the dead still come, as do veterans and school groups, and the tone at the tomb is quiet.

Dress modestly, keep voices low, and do not photograph mourners. Incense is available at the site if you wish to make an offering; there is no expectation that a foreign visitor will.

Guides here are often local and often related to someone commemorated on the wall. Accepting the offer of one changes the visit substantially.

Where it fits in a Nghe An route

Truong Bon sits in Do Luong, northwest of Vinh, on the road that also leads toward the uplands — the same district that produces Do Luong rice crackers. It pairs most naturally with Kim Lien Village in a single day of twentieth-century history, or with a longer run north toward the Nghia Dan sunflower fields. Era Tourist schedules this stop with time to spare rather than squeezed between others — see how the day is built in our Vinh City destination guide.

Khu di tích Truông Bồn ở Đô Lương

Họ ngã xuống khi chỉ còn khoảng mười tiếng. Sáu giờ mười phút sáng 31 tháng 10 năm 1968, máy bay Mỹ oanh tạc tổ san lấp hố bom tại Truông Bồn; đúng nửa đêm hôm đó, việc ném bom miền Bắc sẽ chấm dứt. Mười ba trong số mười bốn thanh niên xung phong đang trực chiến đã hy sinh. Chính khoảng cách thời gian ấy là lý do nơi này ở Đô Lương, Nghệ An, giữ vị trí như vậy trong ký ức người Việt. Vậy người đến thăm cần hiểu gì trước khi tới?

Cái tên có nghĩa gì

Trong tiếng Nghệ, "truông" chỉ nơi hiểm yếu — con đường lọt giữa hai bên vách núi. Cái tên là một bản mô tả, và nó giải thích toàn bộ lịch sử: một nút thắt dài năm cây số trên đường chiến lược 15A mà xe vào Nam không có cách nào tránh.

Vì không thể vòng qua, nơi này bị đánh phá không ngơi nghỉ. Người địa phương gọi đó là tọa độ lửa, và việc giữ cho đường thông là công việc liên tục chứ không phải một tình huống thỉnh thoảng mới xảy ra.

Bản thân tuyến đường chạy gần hai trăm cây số xuyên tỉnh, nối từ quốc lộ phía bắc xuống các bến phà sang Hà Tĩnh, và nó gánh phần hàng mà tuyến ven biển không còn chở an toàn được nữa.

Đêm 30 tháng 10 năm 1968

Đại đội 317 thanh niên xung phong của tỉnh nhận lệnh cấp tốc thông đường trong đêm để đoàn xe quân sự vượt qua trước khi trời sáng. Tám người trong số ra hiện trường chỉ còn vài ngày nữa là xuất ngũ; có người đã trúng tuyển trường chuyên nghiệp, có người đã định ngày cưới.

Họ bắt đầu san lấp hố bom lúc bốn giờ sáng. Hơn sáu giờ một chút, khi việc sắp xong, máy bay tới.

Mười bốn người đang trực chiến và không kịp rút về hầm. Một người sống sót.

Mười ba người

Người nhỏ nhất mười bảy tuổi, người lớn nhất hai mươi hai. Tên các anh chị được khắc trên bia đá tại khu mộ chung, và khu tưởng niệm được dựng quanh ngôi mộ ấy chứ không phải quanh một chiến trường.

Khu di tích đồng thời tưởng niệm con số lớn hơn nhiều — hơn một nghìn — cán bộ, chiến sĩ, thanh niên xung phong đã ngã xuống dọc đoạn đường này suốt cuộc chiến.

Phần lớn trong số họ là nữ. Chi tiết ấy không phải ngẫu nhiên — các đại đội thanh niên xung phong giữ những con đường này phần đông là các cô gái mười tám, đôi mươi.

Bây giờ ở đó có gì

Dự án khu di tích được phê duyệt năm 2010 và hoàn thành năm 2015, trải trên một diện tích lớn dọc trục đường cũ: nhà truyền thống, tháp chuông, các cụm tượng, và khu mộ nằm giữa rừng thông già từng là nơi trú ẩn của các tổ làm đường.

Hãy dành một tiếng. Phần trưng bày là phần khách hay đi lướt và cũng là phần đáng dừng lại nhất

Lễ tưởng niệm được tổ chức hằng năm vào cuối tháng mười, và khu di tích đông nhất quanh dịp giỗ trận cùng các ngày lễ tri ân.

Thăm viếng thế nào

Đây là nơi để tưởng niệm trước khi là bất cứ thứ gì khác. Thân nhân các liệt sĩ vẫn về, cựu chiến binh và các đoàn học sinh cũng vậy, và không khí ở khu mộ là sự lặng lẽ.

Hãy ăn mặc kín đáo, nói nhỏ, và không chụp ảnh người đang viếng. Tại chỗ có hương nếu bạn muốn thắp; không ai mặc định rằng khách nước ngoài phải làm điều đó.

Hướng dẫn viên ở đây thường là người địa phương và không hiếm khi là thân nhân của một cái tên trên bia. Nhận lời để họ dẫn sẽ làm chuyến viếng khác hẳn.

Chỗ của nó trong lộ trình Nghệ An

Truông Bồn thuộc Đô Lương, phía tây bắc Vinh, trên con đường cũng dẫn lên vùng cao — chính huyện làm ra bánh đa Đô Lương. Nó ghép tự nhiên nhất với Làng Sen Kim Liên thành một ngày lịch sử thế kỷ hai mươi, hoặc với một chặng dài hơn ngược lên cánh đồng hoa hướng dương Nghĩa Đàn. Era Tourist xếp điểm dừng này có dư thời gian chứ không kẹp giữa các điểm khác — xem cách dựng ngày trong cẩm nang điểm đến thành phố Vinh.