Điểm đếnDestinations / Quảng NgãiQuang Ngai

Khu chứng tích Sơn Mỹ: nơi để tưởng niệmSon My Memorial: A Place of Remembrance in Quang Ngai

Era Content
Son My Memorial: A Place of Remembrance in Quang Ngai

A bell rings here every day. It was cast for the fiftieth anniversary and it is sounded for the five hundred and four civilians who were killed at Son My on the morning of 16 March 1968. The memorial stands in Tinh Khe, a short drive northeast of the city in Quang Ngai, and it exists so that those names are read rather than forgotten. This is a place of mourning, and visiting it asks something of you.

What is remembered here

On that morning, American infantry entered the hamlets of this commune and killed 504 unarmed villagers. Among them were 182 women, 173 children and 60 elderly people; 24 families were killed entirely, and 247 houses were burned.

The dead are recorded by name and age on the memorial wall. Reading that list slowly is the most direct thing a visitor can do here, and it takes longer than most people expect.

The killings became public more than a year later and changed how the war was understood internationally. That aftermath belongs in the history books; what this site holds is the loss itself.

The site as it stands today

The memorial was established in 1976 and occupies a compact site beside the highway, divided into two parts: the preserved ground where the hamlet stood, and an exhibition house holding photographs, documents and belongings.

On the preserved side, foundations, pathways and the irrigation ditch have been kept as they were, with markers naming the families who lived there. It is a quiet garden now, and the contrast is the whole point of it.

A sculpture group stands at the centre of the grounds, and the garden around it has been planted deliberately. Visitors are welcome to sit rather than only walk through.

The exhibition

The display is unflinching and includes photographs taken on the day. Some visitors find it difficult, and there is no obligation to look at everything.

Staff will explain the layout if asked. Several people connected to the site are survivors or relatives of victims, and their accounts carry a weight no caption can .

Incense is available for those who wish to offer it, and Vietnamese visitors normally do so at the monument before entering the exhibition.

How the place understands itself

The memorial presents itself as a place of peace rather than a place of accusation. Its stated purpose is remembrance and reconciliation, and the language used here is about not passing hatred forward.

Foreign visitors, including American ones, come regularly and are received without hostility. That reception is deliberate, and it is a substantial part of what makes the site what it is.

Survivors rebuilt the commune and their descendants live here still. The hamlet around the memorial is an ordinary residential area, not part of the site.

How to visit

Dress modestly, speak quietly, and remove hats inside the exhibition. Do not photograph other visitors, and be especially careful around anyone who appears to be there to mourn rather than to look.

The annual commemoration is held on 16 March and the site is busiest then. Allow an hour and a half at a minimum; this is not a stop to fit between two other things.

Where it sits in a Quang Ngai day

The memorial lies inland from the coast, close to the quiet shore at My Khe Beach, and near enough to the city that it pairs with the hill above the river at Thien An Mountain. Many travellers come while waiting for a sailing to Ly Son Island, or while crossing the province — see how the coast connects to the highlands. Era Tourist schedules Son My in the morning and leaves the following hours open, because people rarely want a busy afternoon after this.

Khu chứng tích Sơn Mỹ: nơi để tưởng niệm

Ở đây mỗi ngày đều có tiếng chuông. Quả chuông được đúc vào dịp năm mươi năm, và được thỉnh để tưởng nhớ năm trăm lẻ bốn thường dân đã ngã xuống tại Sơn Mỹ sáng ngày 16 tháng 3 năm 1968. Khu chứng tích nằm ở Tịnh Khê, cách trung tâm thành phố Quảng Ngãi một quãng ngắn về phía đông bắc, và nó tồn tại để những cái tên ấy được đọc lên chứ không bị quên đi. Đây là nơi để tưởng niệm, và việc đến thăm đòi hỏi ở người đến một điều gì đó.

Nơi đây tưởng nhớ điều gì

Sáng hôm ấy, lính Mỹ tiến vào các thôn xóm của xã này và giết hại 504 người dân không vũ khí. Trong số đó có 182 phụ nữ, 173 trẻ em và 60 cụ già; 24 gia đình bị giết sạch, và 247 ngôi nhà bị đốt.

Những người đã mất được ghi tên và tuổi trên bia tưởng niệm. Đọc chậm bản danh sách ấy là việc trực tiếp nhất mà một người đến thăm có thể làm ở đây, và nó lâu hơn phần lớn mọi người hình dung.

Vụ việc chỉ được công bố hơn một năm sau đó và đã làm thay đổi cách thế giới nhìn nhận cuộc chiến. Phần hệ quả ấy thuộc về sách sử; thứ nơi này giữ lại là chính mất mát.

Khu chứng tích hôm nay

Khu chứng tích được lập năm 1976, chiếm một khuôn viên gọn bên quốc lộ, chia làm hai phần: phần hiện trường được giữ nguyên nơi xóm làng từng đứng, và nhà trưng bày lưu giữ hình ảnh, tư liệu và di vật.

Phía hiện trường, nền nhà, lối đi và con mương được giữ như cũ, có bảng ghi tên những gia đình từng sống ở đó. Giờ đây là một khu vườn lặng lẽ, và chính sự tương phản ấy mới là điều nơi này muốn nói.

Giữa khuôn viên có cụm tượng đài, và khu vườn quanh đó được trồng có chủ ý. Người đến thăm hoàn toàn có thể ngồi lại chứ không nhất thiết chỉ đi ngang qua.

Nhà trưng bày

Phần trưng bày không né tránh và có cả những bức ảnh chụp trong ngày hôm đó. Có người thấy khó chịu đựng nổi, và không ai buộc bạn phải xem hết.

Nhân viên sẽ hướng dẫn nếu bạn hỏi. Một số người gắn bó với nơi này là người sống sót hoặc thân nhân nạn nhân, và lời kể của họ mang sức nặng mà không dòng chú thích nào có được

Tại chỗ có hương cho ai muốn thắp, và khách Việt thường dâng hương ở tượng đài trước khi vào nhà trưng bày.

Nơi này tự nhận mình là gì

Khu chứng tích tự đặt mình là một điểm đến của hòa bình chứ không phải một nơi để kết tội. Mục đích được nêu rõ là tưởng niệm và hòa giải, và ngôn ngữ dùng ở đây nói về việc không truyền lại lòng thù hận.

Khách nước ngoài, trong đó có người Mỹ, vẫn thường xuyên tới và được đón tiếp không chút thù địch. Cách đón tiếp ấy là có chủ ý, và nó là một phần lớn làm nên nơi này.

Những người sống sót đã dựng lại xóm làng và con cháu họ đến nay vẫn ở đây. Khu dân cư quanh khu chứng tích là nơi sinh sống bình thường, không thuộc phạm vi tham quan.

Đến thăm thế nào

Hãy ăn mặc kín đáo, nói khẽ, và bỏ mũ khi vào nhà trưng bày. Đừng chụp ảnh những người đến thăm khác, và đặc biệt cẩn trọng với những ai có vẻ đang tới để tưởng niệm chứ không phải để xem.

Lễ tưởng niệm hằng năm diễn ra ngày 16 tháng 3 và đó là lúc đông nhất. Hãy dành ít nhất một tiếng rưỡi; đây không phải điểm dừng để kẹp giữa hai việc khác.

Chỗ của nơi này trong một ngày ở Quảng Ngãi

Khu chứng tích nằm phía trong so với bờ biển, gần bãi cát lặng ở biển Mỹ Khê, và đủ gần thành phố để ghép với ngọn đồi bên sông ở núi Thiên Ấn. Nhiều người ghé qua trong lúc chờ chuyến tàu ra đảo Lý Sơn, hoặc trên đường băng ngang tỉnh — xem cách nối vùng biển với vùng cao. Era Tourist xếp Sơn Mỹ vào buổi sáng và để trống những giờ sau đó, vì sau nơi này người ta hiếm khi muốn một buổi chiều bận rộn.